2020-07-30 10:18:44.0
  • A-
  • A+

Cô sinh viên tỉnh lẻ đã làm gì để hoàn thành hai mục lớn trong cuộc đời sinh viên: Đạt học lực giỏi và được đứng vào hàng ngũ của Đảng?

 

Tôi là Kiều Loan, sinh năm 1999, quê xã Xuân Tường, Thanh Chương, Nghệ An. Là con út trong gia đình có 4 anh chị em, bố mẹ đều làm nông nghiệp, cuộc sống khó khăn vất vả, nhưng trong 12 năm học tôi chẳng ý thức được điều đó. Mãi đến năm 18 tuổi, tôi mới bắt đầu nhìn lại những năm qua tôi đã vô tâm như thế nào với gia đình. Khi tôi xin bố mẹ tiếp tục đi học, nhìn ánh mắt của bố mẹ lúc đó, tôi hiểu là bố mẹ tôi không muốn, bởi vì 2 người đã phải nuôi 4 anh chị em cùng lúc, 3 anh chị của tôi đều học cao đẳng xa nhà nên áp lực trên đôi vai của người làm cha làm mẹ thực sự rất lớn.

 

 

Có lần bố tôi gợi ý cho tôi đi nước ngoài, nhưng vì tôi rất yêu trẻ con nên đã cố gắng thuyết phục bố mẹ xin được đi học ngành mầm non ở trường Cao đẳng Sư phạm Nghệ An. Và những ước mơ to lớn của tôi bắt đầu từ đó.

 

Tôi muốn chia sẻ kỷ niệm, khi học cấp 3, tôi nhờ bạn cùng lớp giảng bài, cậu ấy nhìn tôi với ánh mắt coi thường nói: “Câu này dễ thế mà không biết làm, Loan tự làm đi, mình bận rồi”. Vì câu nói ấy mà đêm về tôi khóc, và lúc ấy tôi nhận ra rằng nếu tôi không cố gắng thì dù quan hệ giữa tôi và người khác có tốt như thế nào đi nữa, cũng sẽ nhận được sự coi thường như vậy.

 

Kiều Loan nhận giải thưởng Sao tháng Giêng cấp tỉnh năm 2019

 

12 năm học gắn liền với cái mác là một cô bé nhút nhát. Thật may mắn khi tôi được học tại trường Cao đẳng Sư phạm Nghệ An. Tôi đã được gặp những người thầy cô, bạn bè mà tôi xem như ruột thịt, những người đã giúp tôi có được như ngày hôm nay. Khi vào học năm nhất, tôi tự nhủ với bản thân là mình nhất định phải làm một việc gì đó đột phá, làm cho gia đình nở mày nở mặt, thầy cô bạn bè tự hào về tôi. Tôi quyết định tham gia thi cuộc thi MC do khoa mầm non tổ chức khi nhận được sự động viên của thầy cô, bạn bè gia đình. Bắt đầu từ đó tôi chập chững những bước đi đầu tiên với sự nghiệp cầm mic của mình.

 

 

Tôi còn nhớ chương trình đầu tiên mà tôi dẫn là 1 chương trình do Đoàn trường tổ chức. Đúng là ai cũng có lần đầu tiên, lần ấy tôi làm dở đến mức bây giờ tôi không dám xem lại. Nhưng sau 3 năm được huấn luyện, đào tạo với sự giúp đỡ của các thầy cô, tôi đã dám đứng trước đám đông để nói, đó là đã chiến thắng bản thân mình. Vậy tại sao không cố gắng hơn, hãy khai khác những tinh hoa nhất của bản thân?

 

Mỗi lúc tôi nhụt chí, chỉ cần nghĩ về bố mẹ, những người đã vất vả lo toan cho tôi đang ở đó và ngày một già đi, tôi không thể cứ đứng mãi một chỗ như vậy được. Tôi phải chạy, chạy thật nhanh về phía trước, nếu tôi có cảm thấy mệt mỏi, thì cũng phải tự nhủ với lòng mình rằng tôi mệt bởi vì tôi sắp về đích, còn những người cuộc sống không có áp lực và trôi qua bình thường thì họ đang đi xuống, đi xuống thì dễ, đi lên mới khó.

 

 

Vì thế tôi không ngừng cố gắng, từng ngày một, và thành quả đầu tiên sau 3 năm của tôi là tôi có thể tự tin dẫn tất cả các chương trình của trường. Chương trình lớn nhất của trường mà tôi được dẫn là lễ kỉ niệm 60 năm thành lập trường, ngoài ra tôi còn đi dẫn các chương trình sự kiện ở ngoài như khai trương, cưới hỏi,... Dù so với các anh chị trong nghề, tôi chỉ là 1 hạt cát nhỏ giữa biển rộng bao la, nhưng điều đó cũng đã làm bố mẹ tôi tự hào.

 

Tôi là một sinh viên trưởng thành từ phong trào Đoàn, tôi tham gia tất cả các hoạt động lớn nhỏ của trường. “Thanh xuân là cho đi không cần nhận lại”, tôi đã cháy hết mình với tuổi trẻ để khi kết thúc 3 năm học tôi luôn tự hào vì đã không bỏ lỡ những ngày tháng tuổi trẻ đầy nhiệt huyết ấy.

 

 

3 năm học với mục tiêu là tốt nghiệp loại giỏi và tôi đã đạt được sau bao ngày nỗ lực không ngừng nghỉ. Nếu bạn hỏi tôi bí quyết, thì điều đầu tiên đó chính là ý thức của bản thân, bản thân mình có mong muốn đạt được như vậy hay không, từ đó mỗi người sẽ tự lấy cho mình một động lực để cố gắng, với tôi, động lực ấy là gia đình. Và học như thế nào để có kết quả tốt, cũng dễ thôi, chỉ cần ở trên lớp chú ý nghe giảng, siêng phát biểu, sai cũng được, vì sau khi được sửa sai sẽ nhớ được lâu. Tối về thì xem lại bài đã học trong ngày, xem trước bài hôm sau. Đặc biệt là không giấu dốt, chỉ cần như vậy là bạn đã làm được rồi.

 

 

Mục tiêu lớn cuối cùng của tôi là được đứng vào hàng ngũ của Đảng Cộng Sản Việt Nam, tôi đã làm được.

 

Hai mục tiêu lớn tôi đã đạt được sau 3 năm học tập, rèn luyện, tích cực tham gia các hoạt động Đoàn-Hội.

 

 

Tôi muốn nhắn nhủ với các bạn “Tốc độ thành công của các bạn nhất định phải nhanh hơn tốc độ già đi của bố mẹ bạn”. Hãy cố gắng vì bản thân, vì gia đình, không ai có thể sống hộ cuộc đời của bạn, và tương lai khóc hay cười phụ thuộc vào độ lười của quá khứ. Tích cực trau dồi bản thân, khai khác hết tiềm năng của bản thân để sau này nhìn lại sẽ không hối hận.

 

Một số thành tích đã đạt được trong 3 năm học:

-  Tham gia chương trình “Sinh viên với biển đảo tổ quốc” năm 2019 tại Côn Đảo, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu

- Giải thưởng Sao tháng Giêng cấp tỉnh năm 2019

- 4 bằng khen của Tỉnh Đoàn

- 2 bằng khen của Hiệu trưởng

- 5 giấy khen của Đoàn trường và Hội sinh viên trường

 

 

Theo: infonet.vietnamnet.vn

Nguồn: https://infonet.vietnamnet.vn/gioi-tre/tai-nang-tre/toi-met-boi-vi-toi-sap-ve-dich-259826.html